Cần phải làm gì khi bị phơi nhiễm HIV?

Phơi nhiễm HIV là thuật ngữ chỉ sự tiếp xúc niêm mạc hoặc da của người bình thường với máu, mô hay các chất dịch của người đang mang bệnh dẫn đến nguy cơ lây nhiễm HIV. Phơi nhiễm HIV có thể xảy ra khi cấp cứu người găp nạn hoặc tiếp xúc không mong muốn với người nhiễm HIV.

phơi nhiễm hiv

Tuy nhiên phơi nhiễm không nguy hiểm bằng những đường lây nhiễm HIV thường gặp khác như qua quan hệ tình dục hay từ mẹ sang con… Khả năng lây nhiễm HIV qua phơi nhiễm thường thấp, tuy nhiên không phải là không thể nhiễm. Do đó để đề phòng tốt nhất thì chúng ta cần phải biết làm gì khi nghi ngờ cơ thể bị phơi nhiễm HIV.

Nhưng trước hết hãy tìm hiểu những tình huống dễ gây phơi nhiễm mà mọi người cần phải cẩn thận và đến ngay bệnh viện để khám và điều trị kịp thời:

  • Không may bị kim tiêm mà người khác đã sử dụng đâm vào người trong khi làm các thủ thuật y tế.
  • Bị dao mổ, các vật sắc nhọn đâm vào gây chảy máu khi mổ hoặc đánh nhau, bị đe dọa.
  • Tiếp xúc qua vết thương trên da hoặc qua niêm mạc mắt, mũi, họng với máu, chất dịch của người bệnh.
  • Bị các ống đựng máu hay chất dịch của người bệnh bị vỡ cứa vào, đâm vào.
  • Bị người khác dùng kim tiêm hoặc các vật sắc nhọn có máu của người nhiễm HIV đâm vào người.
  • Tiếp xúc với vết thương của người khác khi cấp cứu tai nạn, bắt tội phạm.

Nhiễm HIV chỉ xảy ra nguy cơ cao nếu như tổn thương với vết thương sâu, chảy máu nhiều và dính nhiều máu, dịch của người bệnh. Những trường hợp tiếp xúc nhanh, nhỏ, dính ít máu, dịch của người bệnh thì được gọi là phơi nhiễm HIV.

phơi nhiễm hiv

Còn nếu như dịch hoặc máu của người bệnh dính vào vùng da lành lặn, không gây tổn thương thì không có nguy cơ bị lây nhiễm bệnh. Trên thực tế thì nhiều người phơi nhiễm cũng không hề bị nhiễm HIV dù không có biện pháp can thiệp nào.

Khi bị phơi nhiễm HIV thì bạn cần phải được điều trị như sau:

Muốn biết có bị nhiễm HIV hay không thì ngay sau khi thấy có nguy cơ bị nhiễm HIV người đó cần phải đi xét nghiệm ngay. Tuy nhiên thì kết quả lại khá lâu mới có, do đó trong trường hợp nhận thấy mình có khả năng phơi nhiễm HIV cần phải điều trị sớm và đúng phương pháp.

Thay vì đợi kết quả xét nghiệm, những người thấy có nguy cơ lây nhiễm HIV cao cần phải dùng thuốc chống phơi nhiễm càng sớm càng tốt. Thời gian để thuốc phát huy tác dụng tốt nhất là từ 2-6 tiếng sau khi nhận thấy dấu hiệu bị phơi nhiễm và dù có điều trị muộn thì cũng phải trước 3 ngày (72 tiếng) kể từ khi có nguy cơ phơi nhiễm.

Thuốc kháng phơi nhiễm ARV sẽ được điều trị cho tất cả những trường hợp phơi nhiễm HIV. Loại thuốc này sẽ được sử dụng trong vòng một tháng cho người phơi nhiễm. Sau một tháng dùng thuốc thì người bị phơi nhiễm sẽ dừng thuốc và đợi 3 tháng, 6 tháng và 9 tháng để xét nghiệm lại. Nếu không may dương tính với HIV sẽ có phác đồ điều trị cụ thể cho từng người.

phơi nhiễm hiv

Tuy nhiên, có một số người không phù hợp với thuốc ARV và phải sử dụng loại thuốc khác với chi phí đắt hơn nhiều lần. Và hơn nữa, với những người thường xuyên phơi nhiễm (chẳng hạn như cảnh sát thường xuyên đối mặt với tội phạm nhiễm HIV) thì thuốc chống phơi nhiễm không phải là cách điều trị.

Khi y học ngày càng phát triển thì càng có nhiều phương pháp phòng chống lại căn bệnh HIV hơn và hy vọng những thông tin y học mà chúng tôi đưa đến cho bạn sẽ giúp bạn có cuộc sống khỏe mạnh hơn mỗi ngày.

XEM THÊM BÀI VIẾT KHÁC CÙNG CHỦ ĐỀ:

Leave a Reply

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *